Viết Blog: Chuyện Đời của Một Kẻ Lật Đật

Vì sao tôi bắt đầu viết blog Lật Đật ?

Có những điều nếu không viết ra, ta sẽ quên mất mình đã từng đi qua những gì.

Tôi sinh ra ở miền Tây, trong một gia đình nông dân bình thường.
Ba mẹ tôi quanh năm gắn bó với ruộng đồng, với những mùa lúa, mùa nước nổi – nơi mùi bùn và tiếng ếch nhái là âm thanh quen thuộc của tuổi thơ.

Tuổi nhỏ của tôi không có đồ chơi xịn, không có lớp học thêm, nhưng lúc nào tôi cũng thích học. Tôi vẫn nhớ như in những ngày đi học bằng chiếc xe đạp cũ, qua con đường làng lầy lội, và cảm giác vui sướng khi được cô giáo đọc tên mình đầu bảng xếp hạng học sinh giỏi.
Tôi luôn mang trong lòng một ước mơ lớn: phải đi xa hơn ruộng đồng này, phải thấy được thế giới bên ngoài cái làng nhỏ của mình.

Năm 18 tuổi, tôi rời quê lên Sài Gòn.
Thành phố rộng và sáng đến mức ban đầu khiến tôi choáng ngợp. Tôi bắt đầu cuộc sống tự lập – vừa học, vừa làm thêm, vừa tìm cách đứng vững giữa một nơi xa lạ.
Không ít lần tôi thất bại, lạc hướng, nhưng rồi lại đứng dậy.
Người yêu tôi từng nói: “Anh như con lật đật, đặt đâu cũng vùng vẫy được.”
Câu nói đó khiến tôi cười, vì đúng thật — tôi chưa bao giờ chịu nằm yên.

Rồi đến một ngày, tôi rời Việt Nam.
Không phải vì chán quê, mà vì muốn mở rộng tầm mắt, thử thách chính mình và đi xa hơn giấc mơ tuổi nhỏ.
Ở xứ người, tôi học lại từ đầu: ngôn ngữ, văn hóa, cách sống. Có những ngày nhớ quê, nhớ mùi khói rơm, nhớ tiếng mưa miền Tây, nhưng cũng chính những ngày đó tôi hiểu rằng: dù đi xa đến đâu, tôi vẫn là đứa con của ruộng đồng.

Tôi tạo blog Lật Đật để lưu lại hành trình ấy – từ một đứa con nông dân miền Tây, đến Sài Gòn, rồi ra thế giới.
Để kể về những ngã rẽ, những lần ngã, và cả những lần đứng dậy.
Để nhắc mình rằng, hành trình này dù gập ghềnh nhưng đáng giá biết bao.

Lật Đật – không phải vì vụng về, mà vì dù ngã bao nhiêu lần, vẫn đứng dậy và đi tiếp.

“Từ làng quê tới thế giới – hành trình của một kẻ lật đật.”

(Viết trong một buổi chiều nhiều gió, nơi xa xứ. – Kay)

Posted in ,

Bình luận về bài viết này